Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2017

Thế giới phẳng

- Hế lô bác Núi, dạo trước bác hay chia sẻ trên phây lắm, sao đợt này im ắng thế? Chuyển sang tàu ngầm à? - Phây phiếc gì nữa, xoá mẹ rồi! - Ủa, sao vậy? - ... Dạo trước mày tạo nick phây búc cho tao, rồi thêm vào nhóm ô tô phăn, bít biếc các kiểu, nhớ không? - Dạ nhớ chứ bác! Hót mà!!! - Haizzzz....! - Sao thở dài zậy? - Mày xem, tao vào ô tô phăn, thấy chúng nó đăng tin bảo CSGT bắt láo ở đoạn đầu làng mình. Tao ngứa mồm nên viết bài bình luận: "Chắc cụ nhầm nhọt dư lào chứ ngày nào em chả mò cua bắt ốc chỗ đó, có bao giờ thấy ông áo vàng nào đứng đâu". Có thằng nó trả lời: "Chuẩn đới cccm ạ, chỗ này chả bao giờ có Pikachu". Tao hỏi "Cụ cũng người làng em hả?". Nó vảo "Vâng, cụ". - ??? - Tao xem hình đại diện thì nhận ra thằng đó trong họ nội tộc, nó phải gọi tao bằng ông trẻ. - Do bác không kết bạn với nó nên không nhận ra nhau thôi mà chứ bố bảo nó cũng chả dám xưng em với bác, bác cả nghĩ quá! ...

Bị tẩy chay?

Anh em nam phòng tôi có cái lệ là sáng thứ Bảy sẽ đi làm sớm, tầm hơn 7 giờ tập trung ở quán cháo lòng gần cơ quan. Món này thì các bác biết rồi, gắp một miếng lòng non chấm với gia vị mỳ tôm vắt thêm tý chanh, tợp một ngụm rượu, khề khà dăm ba câu, gắp miếng dạ dày chấm gia vị rồi lại chiêu một ngụm nữa,... cứ vậy. Cảm giác vị bùi bùi, ngậy ngậy, ngọt dịu của thịt, vị tê tê, cay cay của riệu, của gia vị, mùi thơm của những cọng hành trắng tinh và màu xanh mát của rau húng tác động mạnh đến các cơ quan vị giác, khứu giác, thị giác, quả thật rất khó tả. (ậc) Thế nhưng, như các cụ đã nói: Niềm vui ngắn chẳng tày gang... Dần dà các cuộc hẹn nhau tập trung thưa dần rồi gần đây chấm dứt hẳn. Tôi biết chúng nó vẫn tụ tập ở quán đó với nhau đều như vắt chanh chứ không phải nghỉ. Hỏi thì đứa nào cũng ấp a ấp úng trả lời loanh quanh. Bác nào học hình sự, pháp y gì đó hoặc nghiên cứu tâm lý tội phạm chuyên sâu tầm cỡ được như tôi đều biết đứa nào nói dối thì mắt nó sẽ chớp chớp, sẽ nhìn đi nơi k...