Anh em nam phòng tôi có cái lệ là sáng thứ Bảy sẽ đi làm sớm, tầm hơn 7 giờ tập trung ở quán cháo lòng gần cơ quan. Món này thì các bác biết rồi, gắp một miếng lòng non chấm với gia vị mỳ tôm vắt thêm tý chanh, tợp một ngụm rượu, khề khà dăm ba câu, gắp miếng dạ dày chấm gia vị rồi lại chiêu một ngụm nữa,... cứ vậy. Cảm giác vị bùi bùi, ngậy ngậy, ngọt dịu của thịt, vị tê tê, cay cay của riệu, của gia vị, mùi thơm của những cọng hành trắng tinh và màu xanh mát của rau húng tác động mạnh đến các cơ quan vị giác, khứu giác, thị giác, quả thật rất khó tả. (ậc)
Thế nhưng, như các cụ đã nói: Niềm vui ngắn chẳng tày gang...
Dần dà các cuộc hẹn nhau tập trung thưa dần rồi gần đây chấm dứt hẳn. Tôi biết chúng nó vẫn tụ tập ở quán đó với nhau đều như vắt chanh chứ không phải nghỉ. Hỏi thì đứa nào cũng ấp a ấp úng trả lời loanh quanh. Bác nào học hình sự, pháp y gì đó hoặc nghiên cứu tâm lý tội phạm chuyên sâu tầm cỡ được như tôi đều biết đứa nào nói dối thì mắt nó sẽ chớp chớp, sẽ nhìn đi nơi khác mà chẳng cần phải dùng đến máy móc, thiết bị chuyên dụng hoặc động quyền cước mới tìm được câu trả lời đúng sự thực.
Tôi ức lắm, vừa doạ vừa dỗ mãi thì cuối cùng thằng cu em ngố nhất cơ quan nó mới khai. Nó bảo, hội nhậu kỵ nhất là ông nào không uống, chỉ ăn, tổ tốn mồi. Cái này thú thực đến giờ tôi mới biết, cứ tưởng câu “dũng sĩ diệt mồi” hôm nào nhậu tụi nó cũng nói ra rả bên tai là để cho vui chuyện.
Im lặng một lát, có vẻ suy nghĩ lung lắm rồi nó thẽ thọt nói thêm: Với lại, anh hay ăn nhanh rồi về trước nên không biết việc anh em toàn cãi nhau khi thanh toán thôi. 😱
Câu này tôi biết nó không nói dối vì nó nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề chớp chớp!!!
Nhận xét